HÌNH BÓNG MẸ TÔI

0
369

    Trong trí tưởng của tôi, hình bóng mẹ hết sức nhớ thương. Mẹ tôi rất dịu hiền, mẹ là cô Y Tá chất phát, mẹ là  người dẫn lối cho chúng tôi, dạy bảo cho chúng tôi, soi sáng cho chúng tôi đi. Và mẹ luôn dành tất cả tình yêu thương, che chở cho chúng tôi. “Hình hài tôi khi còn là hạt bụi, lớn lên dần qua tình mẹ thương yêu.” Tình mẹ, ấm áp và rộng lớn lắm. Biết viết làm sao cho hết công lao của mẹ, biết nói làm sao cho thỏa tấm lòng mẹ dành cho chúng tôi. Những gì mẹ hy sinh, cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ trả hết được.

    Mẹ tôi tên là Nguyễn Kiều Oanh quê ở Lung Cây Gia, ấp Cái Giếng, xã Tân Hưng, huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau; sau này mẹ tôi kết hôn cùng cha tôi rồi về cất nhà ở Kinh Nhỏ, ấp Khánh Tư, xã Đông Thới, huyện Cái Nước, tỉnh Minh Hải nay là tỉnh Cà Mau; đó là theo lời của ông ngoại tôi kể lại rất kỹ. Mẹ tôi là cô Y Tá làm ở Bệnh Viện Rau Dừa, huyện Cái Nước; sau này mẹ chuyển về Bệnh Viện Cái Keo, lúc đó chưa có Bệnh Viện Cái Nước. Mẹ tôi sinh được hai người con là Nguyễn Kiều Thơ chế hai của tôi còn tôi là Nguyễn Đặng Huỳnh cả hai luôn được mẹ thương yêu.

    Sau này được sống gần bên cha và nghe cha kể lại, mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da trắng. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô Y tá; sáng đến bệnh viện chăm sóc bệnh nhân, tối về chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng mưa, mẹ các con chỉ gắn bó với đôi dép Mủ đã củ. Ấy vậy mà thân thương, nghe cứ thấm đượm lòng cha mỗi chiều về. Để được chờ đợi, được nhìn dáng người vợ lội bộ trong nắng, đội chiếc nón lá rách nát mà thương lắm.

    Cha nói; cha thích những ngày như vậy, chứ cha ít thích những ngày vào cuối tháng. Mẹ con ít nói và thường trầm lặng. Đêm đêm lại thấy mẹ con ngồi trước hiên, lẩm bẩm…tính tiền. Mẹ tính tiền điện, tiền học của hai chị em, tiền sắm sửa trong nhà, nào gạo, nước mắm, bột ngọt, tiêu, tỏi,…Tính làm sao để chia ra mà trả cho đủ với số tiền lương ít ỏi. Suy nghĩ nhiều, tóc mẹ con bạc hơi nhiều, cha lại càng đau lòng nuốt nước mắt vào trong.

    Đến khi tôi lớn lên và được đi học, tôi nhớ lại mẹ mở phòng mạch tại nhà để tiện chăm sóc cho chị em tôi và gia đình. Bao nhiêu là việc từ trên trời dưới đất rớt vào thân mẹ tôi, khiến mẹ phải gồng lên mà gánh. Gánh nặng, mẹ phát bệnh, mẹ bị bệnh đau chân. Mỗi tối mẹ thường nằm ở chiếc võng nhà sau, than “đau khớp chân quá”. Đi bộ với tôi một chút, mẹ cũng ngồi xuống nghỉ ngơi. Và lúc không làm gì, chỉ ngồi chơi thôi, bệnh mẹ cũng bị tái phát. Những lúc ấy, xoa bóp chân cho mẹ mà sóng mũi cứ cay cay mùi dầu Cù Là. Mẹ đã cực nhiều, mà sao cứ hay đau vặt.

    Sức khỏe mẹ không được tốt, thế mà mẹ càng không biết giữ gìn. Tôi thương mẹ, mà cũng có lúc giận lắm. Rửa chén, giặt quần áo, mẹ không mang bao tay. Để mấy ngón tay bị nước ăn nứt nẻ, đến độ chảy cả máu. Trời hay mưa giông, mẹ quên không mang áo mưa. Để giầm mưa, có lúc ướt hết cả người của mẹ. Gió mùa đông lại về, mẹ bỏ quên chiếc áo ấm. Để cả ngày hôm đó đi chợ lội bộ về phải chịu lạnh, mà bệnh. Tính mẹ hay quên, mẹ quên trước quên sau. Nhưng lại chẳng bao giờ quên quan tâm đến tôi và chị tôi. Mẹ có thể nhịn đói, chứ không quên làm bữa cơm cho chị em tôi. Mẹ có thể chịu lạnh, chứ không quên nhắc tôi mặc áo ấm. Mẹ quên mình, chứ có quên tôi và chị tôi bao giờ đâu.

    Tôi đi học, một bước vào đời. Vui, buồn, đều về tâm sự với mẹ. Mẹ tôi không văn chương hoa mỹ, lời mẹ nói ra không bóng bẩy đầy thơ. Mẹ chỉ cười, mẹ cười và nói những điều chân thành nhất. Nhưng đối với tôi, vậy đã là quá đủ. Lúc được thành tích tốt, mẹ cười đầy tự hào. Lúc gặp thất bại giữa chặng đường đến ước mơ, mẹ cười an ủi. Lúc bị bạn bè ganh tị, mẹ cười bảo tôi vị tha đi con. Mẹ sống bằng nụ cười của mẹ, tôi sống từ ánh nắng của nụ cười đó. Sao mà ấm, sao mà rộng lớn, sao mà bao dung quá đỗi.

    Đời tôi chỉ có mẹ. Tôi thấy mẹ khổ, nên tôi muốn san sẻ nỗi khổ đó sang bên tôi. Tôi phụ mẹ rửa chén, nấu ăn, giặt áo quần, dù công việc cũng không có gì là quá to lớn. Nhưng nhìn thấy mẹ đỡ vất vả một chút, tôi cũng vui. Mẹ tôi đó, giản dị và phúc hậu. Mẹ tôi đó, không kiêu sa quý phái. Mẹ tôi, đẹp vì chính nụ cười của mẹ.

    Vậy mà tai nạn ập đến gia đình tôi, mẹ tôi bị điện dựt mà chết, ở sau nhà chổ bơm nước để rửa chén, ở nhà tôi xử dụng bằng mô tơ điện, lúc đó tôi đang học lớp 12 còn đứa cháu con chế hai mới được năm tuổi. Tôi về đến nhà thì thấy mẹ nằm bất động trên nền nước rửa chén, tôi bồng mẹ lên, lúc đó chắc có lẽ máu mẹ bị đông cứng lại nên điện không còn dựt tôi nữa. Mẹ thật sự bỏ chúng tôi ra đi rồi, tôi khóc òa lên và chạy kêu cha, cha ơi mẹ mất rồi, cha về và mọi người ở xóm chạy lại cứu chữa nhưng không thể được, mẹ đã vĩnh biệt chúng tôi. Đến giờ này tôi vẫn còn nhớ mãi phút giây ấy nên không thể nào quên được, mẹ là hình bóng trong đời tôi mãi mãi. Mẹ ơi!

(Trích từ lời kể của cháu Nguyễn Đặng Huỳnh, cháu yêu cầu viết về mẹ của mình)

NGUỒN : Bài - TRẦN QUỐC ĐẠT/ ĐS GDNN